Chiếc máy bay chở khách xuyên qua tầng mây đen như mực, bắt đầu từ từ hạ cánh.
Khi độ cao giảm dần, những đốm sáng lốm đốm bắt đầu hiện ra trên mặt đất tối om. Hành khách biết máy bay sắp hạ cánh nên không khí trong khoang cũng dần trở nên ồn ào, náo nhiệt hơn.
Trên loa phát thanh, giọng nữ tiếp viên vang lên như thường lệ, nhắc nhở mọi người gập bàn ăn, thắt chặt dây an toàn... Mọi thứ dường như chẳng có gì bất thường, ngoại trừ Dương Tiêu đang ngồi một mình bên cửa sổ khoang hạng nhất. Hai bàn tay hắn liên tục đổ mồ hôi, trông có vẻ bồn chồn, bất an.
Ghế bên cạnh hắn vẫn trống không, Trần Lăng chưa quay lại.




